Đánh giá The Aviator (2004) Vai Chính Xuất Sắc Đầu Tiên của Leonardo DiCaprio
Hughes là một người đàn ông giàu có, khao khát sự vĩ đại, nhưng điều làm cho ông trở thành huyền thoại, điều gây cảm hứng cho người xem chính là góc tối trong cuộc sống của ông
Điều gì sẽ làm nên thành công cho một bộ phim tiểu sử của những nhân vật đi vào lịch sử thế giới? Không phải là mô phỏng, cũng không phải là kể chuyện tường thuật, mà chính là chọn giai đoạn trọng tâm, như đại diện cho một thời đại và khai thác sâu tâm lý của nhân vật.
Sau khi hợp tác thành công với Harvey Keital và Robert DeNiro trong các tác phẩm kinh điển đã tạo tiếng vang những năm cuối thế kỷ 20, Martin Scorsese đã tìm thấy bản năng diễn xuất và tinh thần dấn thân của DiCaprio để tái khẳng định tiềm năng điện ảnh sau lần hợp tác từ Gangs of New York (2004). Đó là mối quan hệ hai bên cùng có lợi, DiCaprio sẽ vào vai nam chính đầu tiên trong một tác phẩm hội tụ mọi điều kiện cần thiết để chạy đua vào Oscar năm đó, và cho phép bộ phim của Martin Scorsese giành được sự chú ý từ lượng khán giả hùng hậu của chàng Jack khắp toàn cầu.
The Aviator cho thấy sự sáng tạo của Martin Scorsese trong việc biến thể các tác phẩm tiểu sử vượt ra khỏi nguồn thông tin hiện có, bằng việc miêu tả những giai đoạn khác nhau trong cuộc đời của tỉ phú ngành hàng không Howard Hughes. Ngoài ra, The Aviator đã khái quát được phần nào bức tranh đầy xáo động của nước Mỹ trong giai đoạn 1927 đến 1947, kỷ nguyên vàng của Hollywood. Đó là giấc mơ Mỹ kiều diễm, choáng ngợp nhưng cũng đầy sự tàn nhẫn.
Vào năm 1983, một bộ phim tương tự nói về uy lực của máy bay, sự hùng vĩ cũa bầu trời với đã gây ấn tượng mạnh mẽ trong giới yêu phim là Empire of the Sun (Christian Bale). Howard Hughes hay Jim ngay từ bé đều có những ước mơ về những cánh quạt trên không. Sở thích của Howard Hughes về máy bay bắt đầu từ lúc làm phim và ông đã thành lập Hughes Aircraft vào năm 1932. Ông mua Trans World Airlines (TWA) và biến nó thành hãng vận chuyển quốc tế. Ngoài niềm đam mê dành cho hàng không, Hughes cũng là một ông trùm của điện ảnh với danh sách người tình Hollywood kéo dài, điển hình là nữ minh tinh Katherine Hepburn và Ava Gardner, với hai mối tình được nhắc đến trong phim. Hughes cũng đã đầu tư một khoản tiền kỷ lục thời đó, để đầu tư cho bộ phim sử thi về cuộc chiến trên không có bối cảnh trong Thế chiến I, mang tựa đề Hell’s Angels. Tài năng và sự thông minh của Hughes trong kinh doanh và công nghệ đã đưa ông trở thành người giàu nhất nước Mỹ. Vấn đề của Hughes, cũng là vấn đề của một người theo đuổi chủ nghĩa hoàn hảo, là tiền có thể mua được rất nhiều thứ, kể cả đàn bà. Ông có thể cắt đoạn phim nào chưa tốt, dù đã được công chiếu. Ông có thể thay một phụ kiện nếu nó ảnh hưởng đến vận tốc mong muốn của máy bay. Hughes là một người đàn ông giàu có, khao khát sự vĩ đại, nhưng điều làm cho ông trở thành huyền thoại, điều gây cảm hứng cho người xem chính là góc tối trong cuộc sống của ông.
Bộ phim mở đầu cùng với mẹ của Hughes tắm cho đứa con trai còn nhỏ của mình như một nghi lễ linh thiên. Sự kiểm soát của mẹ Howard đã trở thành nỗi ám ảnh suốt đời của Howard lên vi trùng. Màn dạo đầu đã báo hiệu được sự bất ổn tâm lý của Hughes, một không khí u uất bao trùm lên số phận và cuộc đời của nhân vật. Chắc chắn nhân vật chính sẽ gặp những tổn thương, nhưng liệu nỗi đau đó có phải là điểm cốt yếu quan trọng sẽ quyết định phần kết thúc của bộ phim? Việc nhận diện ra được khúc mắc tâm lý của nhân vật chính là một gợi ý hấp dẫn để theo dõi biên kịch/ đạo diễn phim sẽ xoay sở như thế nào để kể một câu chuyện ấn tượng, với kết thúc tạo nhiều bất ngờ, dù vẫn tôn trọng lịch sử. Tôi đã chờ đợi được thỏa mãn khoảnh khắc đó đó.
Ký ức thủa bé của Hughes tạm dừng ở hình ảnh bánh xà phòng được đặt để cẩn thận trong cái hộp bí ẩn. Ngay sau đó, chúng ta nhìn thấy một Hughes trưởng thành và đang ở đỉnh cao sự nghiệp, với nhịp điệu nhanh chóng, bận rộn và sôi nổi của thương trường. Tinh thần bao la vùng trời đã được khắc họa khá cận nét ở khoảng một phần ba thời lượng bộ phim, với những chuyến cất cánh và hạ cánh liên tục. Xuyên suốt thời đại jazz-age với những bữa tiệc xa hoa, nóng bỏng, một gã tỉ phú khổng lồ luôn bị bủa vây bởi truyền thông và các ánh đèn, nhưng lại không có quá nhiều đối thủ. Xen kẽ trong những khoảnh khắc xáo trộn tâm lý, bộ phim cũng đã cho thấy ánh mắt sợ hãi, mệt mỏi của Hughes khi anh phải đơn độc chống lại giới truyền thông và chính trường Mỹ. Có rất nhiều chi tiết cho thấy Scorsese đã lồng ghép cái nhìn của một nhà làm phim vào một tác phẩm nói về một nhân vật có ảnh hưởng trong ngành điện ảnh, từ gam màu retro của Mỹ ở thập niên 30s, cho đến những tình huống trào phúng của xã hội và con người của thời đại, liên kết đến nỗi ám ảnh của Hughes với phụ nữ và niềm đam mê dành cho máy bay.
Trong The Aviator, không ít lần người xem nhìn thấy Hughes lặng lẽ ngồi trong phòng chiếu để xem lại tác phẩm của mình, một luồng không khí buồn bã xâm chiếm, nhưng hoàn hảo. Khi anh lướt nhẹ trên thân máy bay bóng loáng, không một hạt bụi, nghiêm cẩn, nhưng hoàn hảo. Tuy nhiên, đây là sự hoàn hảo của những người giàu có, nhưng chưa phải là của thiên tài. Khá đáng tiếc, Scorsese dường như chú ý đến bề mặt cuộc sống của Hughes, những người phụ nữ tuyệt mỹ đáng khao khát, những chiếc máy bay lấp lánh như tấm gương, các màn tranh luận chớp nhoáng – một cách tiếp cận cho thấy một đạo diễn chỉ mới chạm vào bề ngoài tài năng của mình, thay vì chiều sâu mà ông thừa sức để thể hiện.
The Aviator là một tác phẩm tham vọng của Scorsese, khi bộ phim liên tục xuất hiện những đại cảnh trên không, mô tả sự bành trướng của Hughes trong ngành công nghiệp điện ảnh. Đó là điều cần thiết, vì bộ phim không chỉ nói về cuộc đời của riêng một người, mà nó còn có trách nhiệm phản ánh được thời đại của nó, sự thăng trầm của lịch sử. Nhưng vấn đề là Scorsese đã để cho gần 3 tiếng đồng hồ là một đại tiệc diễm lệ, hoành tráng, và cái trước làm lu mờ cái sau. Vấn đề nổi lên, khi những chi tiết cao trào đã bị đặt lên một mặt phẳng cùng với nhau, điều này đã khiến cho từng ấn tượng cố tình của đạo diễn đã bị suy giảm mạnh mẽ.
Xem The Aviator, tôi đã có cảm giác tương tự gần như khi xem The Wolf of Wall Street (2013) cũng do DiCaprio đóng vai chính. Khác với tác phẩm ra đời sau gần 10 năm, The Aviator đã phạm một sai lầm đáng tiếc, điều mà The Wolf đã tránh được, đó là việc dàn trải rất nhiều chi tiết nhưng lại thiếu chiều sâu xung quanh cuộc đời của Howard Hughes, và đặc biệt là ở khía cạnh tình cảm, những bóng hồng đến và ảnh hưởng đến cuộc đời của Jordan, chứ không chỉ là lướt qua rồi đi và không khắc họa được rõ nét vai trò của họ trước và sau khi xuất hiện. Bối cảnh được đầu tư công phu, những đường bay hoành tráng và dàn diễn viên thực lực, có thể The Aviator muốn nắm giữ tham vọng như Citizen Kane của Orson Welles đã từng, vốn được coi là một nỗ lực để đầu tư cho bộ phim này một sự hùng vĩ tương tự.
Tuy vậy, một điểm cộng lớn cho bộ phim chính là dàn diễn viên chính, cụ thể là sự phát hiện của DiCaprio và Cate Blanchett. Qua Hughes, DiCaprio đã có một vai diễn để bắt đầu hành trình tiến gần đến tượng vàng Oscar. Những cảnh Hughes ẩn mình trong phòng chiếu, những ly sữa xếp hàng dài, sử dụng khăn giấy để cầm nắm mọi thứ, DiCaprio đã cố gắng để diễn tả được sự điên cuồng, một người bị bỏ rơi, và cuối cùng quay trở lại làm một người thầm lặng một mình ra tòa để đương đầu với cuộc tố tụng về chiếm dụng tài sãn. Ở phân đoạn trong tòa án, khi Hughes đang chiến đấu với một nghị sĩ nham hiểm trong cuộc đua của Pan Am nhằm thâu tóm TWA, Scorsese đã tôn vinh triệt để tài năng diễn xuất của DiCaprio để thể hiện sự quyết liệt của một người đã đi qua thăng trầm, một cuộc đấu tranh để lấy lại uy tín và danh dự của một người đàn ông đang ở bờ vực tuyệt vọng, vốn trước đây tiền bạc là điều quan trọng. Khoảnh khắc đó chính là đỉnh cao của một cuộc đời, và cũng đồng thời là sự khởi đầu của một cuộc đời khác, một thời đại khác.
Điều gì sẽ làm nên thành công cho một bộ phim tiểu sử của những nhân vật đi vào lịch sử thế giới? Không phải là mô phỏng, cũng không phải là kể chuyện tường thuật, mà chính là chọn giai đoạn trọng tâm, như đại diện cho một thời đại và khai thác sâu tâm lý của nhân vật.
Sau khi hợp tác thành công với Harvey Keital và Robert DeNiro trong các tác phẩm kinh điển đã tạo tiếng vang những năm cuối thế kỷ 20, Martin Scorsese đã tìm thấy bản năng diễn xuất và tinh thần dấn thân của DiCaprio để tái khẳng định tiềm năng điện ảnh sau lần hợp tác từ Gangs of New York (2004). Đó là mối quan hệ hai bên cùng có lợi, DiCaprio sẽ vào vai nam chính đầu tiên trong một tác phẩm hội tụ mọi điều kiện cần thiết để chạy đua vào Oscar năm đó, và cho phép bộ phim của Martin Scorsese giành được sự chú ý từ lượng khán giả hùng hậu của chàng Jack khắp toàn cầu.
The Aviator cho thấy sự sáng tạo của Martin Scorsese trong việc biến thể các tác phẩm tiểu sử vượt ra khỏi nguồn thông tin hiện có, bằng việc miêu tả những giai đoạn khác nhau trong cuộc đời của tỉ phú ngành hàng không Howard Hughes. Ngoài ra, The Aviator đã khái quát được phần nào bức tranh đầy xáo động của nước Mỹ trong giai đoạn 1927 đến 1947, kỷ nguyên vàng của Hollywood. Đó là giấc mơ Mỹ kiều diễm, choáng ngợp nhưng cũng đầy sự tàn nhẫn.
Chuyên trang đánh giá phim, nhận xét các phim hay, cập nhật các tin tức về phim hay ,phim mới, phim boom tấn và thường xuyên giới thiệu các phim kinh dị, phim hành động hay
Vào năm 1983, một bộ phim tương tự nói về uy lực của máy bay, sự hùng vĩ cũa bầu trời với đã gây ấn tượng mạnh mẽ trong giới yêu phim là Empire of the Sun (Christian Bale). Howard Hughes hay Jim ngay từ bé đều có những ước mơ về những cánh quạt trên không. Sở thích của Howard Hughes về máy bay bắt đầu từ lúc làm phim và ông đã thành lập Hughes Aircraft vào năm 1932. Ông mua Trans World Airlines (TWA) và biến nó thành hãng vận chuyển quốc tế. Ngoài niềm đam mê dành cho hàng không, Hughes cũng là một ông trùm của điện ảnh với danh sách người tình Hollywood kéo dài, điển hình là nữ minh tinh Katherine Hepburn và Ava Gardner, với hai mối tình được nhắc đến trong phim. Hughes cũng đã đầu tư một khoản tiền kỷ lục thời đó, để đầu tư cho bộ phim sử thi về cuộc chiến trên không có bối cảnh trong Thế chiến I, mang tựa đề Hell’s Angels. Tài năng và sự thông minh của Hughes trong kinh doanh và công nghệ đã đưa ông trở thành người giàu nhất nước Mỹ. Vấn đề của Hughes, cũng là vấn đề của một người theo đuổi chủ nghĩa hoàn hảo, là tiền có thể mua được rất nhiều thứ, kể cả đàn bà. Ông có thể cắt đoạn phim nào chưa tốt, dù đã được công chiếu. Ông có thể thay một phụ kiện nếu nó ảnh hưởng đến vận tốc mong muốn của máy bay. Hughes là một người đàn ông giàu có, khao khát sự vĩ đại, nhưng điều làm cho ông trở thành huyền thoại, điều gây cảm hứng cho người xem chính là góc tối trong cuộc sống của ông.
Bộ phim mở đầu cùng với mẹ của Hughes tắm cho đứa con trai còn nhỏ của mình như một nghi lễ linh thiên. Sự kiểm soát của mẹ Howard đã trở thành nỗi ám ảnh suốt đời của Howard lên vi trùng. Màn dạo đầu đã báo hiệu được sự bất ổn tâm lý của Hughes, một không khí u uất bao trùm lên số phận và cuộc đời của nhân vật. Chắc chắn nhân vật chính sẽ gặp những tổn thương, nhưng liệu nỗi đau đó có phải là điểm cốt yếu quan trọng sẽ quyết định phần kết thúc của bộ phim? Việc nhận diện ra được khúc mắc tâm lý của nhân vật chính là một gợi ý hấp dẫn để theo dõi biên kịch/ đạo diễn phim sẽ xoay sở như thế nào để kể một câu chuyện ấn tượng, với kết thúc tạo nhiều bất ngờ, dù vẫn tôn trọng lịch sử. Tôi đã chờ đợi được thỏa mãn khoảnh khắc đó đó.
Ký ức thủa bé của Hughes tạm dừng ở hình ảnh bánh xà phòng được đặt để cẩn thận trong cái hộp bí ẩn. Ngay sau đó, chúng ta nhìn thấy một Hughes trưởng thành và đang ở đỉnh cao sự nghiệp, với nhịp điệu nhanh chóng, bận rộn và sôi nổi của thương trường. Tinh thần bao la vùng trời đã được khắc họa khá cận nét ở khoảng một phần ba thời lượng bộ phim, với những chuyến cất cánh và hạ cánh liên tục. Xuyên suốt thời đại jazz-age với những bữa tiệc xa hoa, nóng bỏng, một gã tỉ phú khổng lồ luôn bị bủa vây bởi truyền thông và các ánh đèn, nhưng lại không có quá nhiều đối thủ. Xen kẽ trong những khoảnh khắc xáo trộn tâm lý, bộ phim cũng đã cho thấy ánh mắt sợ hãi, mệt mỏi của Hughes khi anh phải đơn độc chống lại giới truyền thông và chính trường Mỹ. Có rất nhiều chi tiết cho thấy Scorsese đã lồng ghép cái nhìn của một nhà làm phim vào một tác phẩm nói về một nhân vật có ảnh hưởng trong ngành điện ảnh, từ gam màu retro của Mỹ ở thập niên 30s, cho đến những tình huống trào phúng của xã hội và con người của thời đại, liên kết đến nỗi ám ảnh của Hughes với phụ nữ và niềm đam mê dành cho máy bay.
Trong The Aviator, không ít lần người xem nhìn thấy Hughes lặng lẽ ngồi trong phòng chiếu để xem lại tác phẩm của mình, một luồng không khí buồn bã xâm chiếm, nhưng hoàn hảo. Khi anh lướt nhẹ trên thân máy bay bóng loáng, không một hạt bụi, nghiêm cẩn, nhưng hoàn hảo. Tuy nhiên, đây là sự hoàn hảo của những người giàu có, nhưng chưa phải là của thiên tài. Khá đáng tiếc, Scorsese dường như chú ý đến bề mặt cuộc sống của Hughes, những người phụ nữ tuyệt mỹ đáng khao khát, những chiếc máy bay lấp lánh như tấm gương, các màn tranh luận chớp nhoáng – một cách tiếp cận cho thấy một đạo diễn chỉ mới chạm vào bề ngoài tài năng của mình, thay vì chiều sâu mà ông thừa sức để thể hiện.
The Aviator là một tác phẩm tham vọng của Scorsese, khi bộ phim liên tục xuất hiện những đại cảnh trên không, mô tả sự bành trướng của Hughes trong ngành công nghiệp điện ảnh. Đó là điều cần thiết, vì bộ phim không chỉ nói về cuộc đời của riêng một người, mà nó còn có trách nhiệm phản ánh được thời đại của nó, sự thăng trầm của lịch sử. Nhưng vấn đề là Scorsese đã để cho gần 3 tiếng đồng hồ là một đại tiệc diễm lệ, hoành tráng, và cái trước làm lu mờ cái sau. Vấn đề nổi lên, khi những chi tiết cao trào đã bị đặt lên một mặt phẳng cùng với nhau, điều này đã khiến cho từng ấn tượng cố tình của đạo diễn đã bị suy giảm mạnh mẽ.
Xem The Aviator, tôi đã có cảm giác tương tự gần như khi xem The Wolf of Wall Street (2013) cũng do DiCaprio đóng vai chính. Khác với tác phẩm ra đời sau gần 10 năm, The Aviator đã phạm một sai lầm đáng tiếc, điều mà The Wolf đã tránh được, đó là việc dàn trải rất nhiều chi tiết nhưng lại thiếu chiều sâu xung quanh cuộc đời của Howard Hughes, và đặc biệt là ở khía cạnh tình cảm, những bóng hồng đến và ảnh hưởng đến cuộc đời của Jordan, chứ không chỉ là lướt qua rồi đi và không khắc họa được rõ nét vai trò của họ trước và sau khi xuất hiện. Bối cảnh được đầu tư công phu, những đường bay hoành tráng và dàn diễn viên thực lực, có thể The Aviator muốn nắm giữ tham vọng như Citizen Kane của Orson Welles đã từng, vốn được coi là một nỗ lực để đầu tư cho bộ phim này một sự hùng vĩ tương tự.
Tuy vậy, một điểm cộng lớn cho bộ phim chính là dàn diễn viên chính, cụ thể là sự phát hiện của DiCaprio và Cate Blanchett. Qua Hughes, DiCaprio đã có một vai diễn để bắt đầu hành trình tiến gần đến tượng vàng Oscar. Những cảnh Hughes ẩn mình trong phòng chiếu, những ly sữa xếp hàng dài, sử dụng khăn giấy để cầm nắm mọi thứ, DiCaprio đã cố gắng để diễn tả được sự điên cuồng, một người bị bỏ rơi, và cuối cùng quay trở lại làm một người thầm lặng một mình ra tòa để đương đầu với cuộc tố tụng về chiếm dụng tài sãn. Ở phân đoạn trong tòa án, khi Hughes đang chiến đấu với một nghị sĩ nham hiểm trong cuộc đua của Pan Am nhằm thâu tóm TWA, Scorsese đã tôn vinh triệt để tài năng diễn xuất của DiCaprio để thể hiện sự quyết liệt của một người đã đi qua thăng trầm, một cuộc đấu tranh để lấy lại uy tín và danh dự của một người đàn ông đang ở bờ vực tuyệt vọng, vốn trước đây tiền bạc là điều quan trọng. Khoảnh khắc đó chính là đỉnh cao của một cuộc đời, và cũng đồng thời là sự khởi đầu của một cuộc đời khác, một thời đại khác.
| Diễn Viên |
| Đánh Giá |
| Đạo Diễn |
| Giải Oscar |
| Nhân Vật Và Sự Kiện |
| Phân Tích |
| Phim Hài |
Nhận xét
Đăng nhận xét