Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Chiếu Rạp

Đánh giá John Wick: Chapter 2 (2017) Đừng Bắn Vào Lưng Quỷ

Và trong khi xem Laurence Fishburne ba hoa, tôi luôn tưởng tượng ra gương mặt của Samuel L. Jackson​, sẽ là lựa chọn hiệu quả hơn. John Wick: Chapter 2 là bộ phim gợi khá nhiều hoài niệm về The Matrix​. Đó là điều gần như tất nhiên. Đạo diễn Chad Stahelski​ vốn là người đóng thế cho Keanu Reeves​ trong Matrix. Phim có sự xuất hiện của “Morpheus” Laurence Fishburne​, trong lần cộng tác đầu tiên với Reeves sau The Matrix Revolutions​ (2003). Và cả phần âm nhạc của bộ đôi Tyler Bates và Joel J. Richard mang âm hưởng rất rõ của Clubbed to Death (trong khi John Wick 2 ra rạp, bản nhạc này đang bị xóa hàng loạt trên Youtube). Và cũng như Matrix, John Wick 2 nhắc nhở ta về một khái niệm rất khó thực hiện trong điện ảnh hiện đại, mà trong tiếng Việt không có từ tương đương: Awesomeness. Những gì phần 2 này mang lại rất khác phần 1, ra mắt năm 2014 và trở thành hiện tượng, đưa Keanu Reeves trở lại vị thế ngôi sao hành động, vốn bị đánh mất sau khi Matrix kết thúc. Một phim báo thù không mới...

Đánh giá Split (2017) Cuộc Tách Biệt Đáng Tiếc

Chính vì thế mà tôi không thấy sự nỗ lực quá lớn ở đây của McAvoy, anh không cần biến tấu đa dạng, thể hiện sự phức tạp của đa nhân cách đang dàn xếp, đấu tranh với nhau. Split, với chủ đề chính về chứng đa nhân cách, tôi đã chờ đợi đây sẽ là một tác phẩm có sức nặng tâm lý và lời thoại, nhưng đáng tiếc là phim lại đi theo một hướng hoàn toàn khác, điều mà tôi không dám nghĩ đến, đó là có yếu tố hành động với sự xuất hiện của một con quái vật cơ bắp thật sự. Split rõ ràng là đã có cách đặt vấn đề rất thú vị, vượt lên trên những biểu hiện của chứng rối loạn thần kinh, thì đa nhân cách là khía cạnh ẩn dụ rất hay để nói về sự đa diện của một con người, một người hoàn toàn bình thường, có thể kiểm soát cảm xúc và hành vi của họ, nhưng đồng thời vẫn có thể sống rất tốt với những ‘bộ mặt’ khác nhau để thích nghi với từng hoàn cảnh, và cũng là để đạt được những tham vọng riêng. Với cảnh hành động mở đầu hấp dẫn, một cuộc bắt cóc ba nữ sinh là Claire, Marcia và Casey của một tên biến thá...

Đánh giá Beauty and the Beast (2017) Bản Chuyển Thể Bất Thành

 Như đã nói, vì quá mê đắm với phần vũ đạo, vị đạo diễn đã kéo lê mỗi ca khúc hơn cần thiết. Chất giọng của các diễn viên đều tốt và đồng nhất, nhưng đáng tiếc là diễn xuất không được thế. Trong cuộc thảo luận đầu tiên với đạo diễn Bill Condon về Beauty and the Beast (Người đẹp và quái vật), các nhà sản xuất Disney đã không chắc có nên giữ lại thể loại nhạc kịch hay không. Trước đó, Cinderella (Lọ Lem, 2015) đã rất thành công mà không cần đến các bài hát. “Với tất cả sự tôn trọng, tôi nghĩ các anh điên rồi,” Condon nói. “Các anh định dành thời gian làm bản phim người thật Beauty and the Beast hoành tráng, hoa lệ, mà không có bài hát Be Our Guest?” Hẳn nhiên, giống như các nhà sản xuất đã bị Condon thuyết phục, chúng ta chưa thể quên kí ức tươi đẹp về phiên bản hoạt hình The Beast năm 1991. Câu chuyện gốc, do nữ nhà văn Pháp Gabrielle-Suzanne Barbot de Villeneuve sáng tác từ thế kỉ 18, đã được Disney chỉnh sửa và biến thành tác phẩm nhạc kịch kinh điển xuất sắc. Đây là phim hoạt...

Đánh giá Power Rangers (2017) Những Người Canh Giữ Ký Ức

 Và tôi tin rằng nếu như bản nhạc Stand By Me khi Billy được đưa về căn cứ là bản nhạc gốc của Ben E.King thì có lẽ cảm động hơn rất nhiều, dù bản cover của Bootstraps tông màu tươi trẻ khá phù hợp. Với dàn diễn viên trẻ mới vào nghề nhưng tài năng, Power Rangers là một trong những bộ phim được quan tâm nhất đầu năm 2017. Tôi nghĩ nếu dịch cụm từ “Power Rangers” thành “Cảnh vệ quyền năng” thì nghe xa lạ quá. Có lẽ nên giữ nguyên cách gọi “siêu nhân” như vốn có trong ký ức chúng ta. Phim lấy bối cảnh 65 triệu năm sau cuộc chiến bảo vệ Trái Đất của nhóm siêu nhân đầu tiên, trước kẻ phản bội Rita Repulsa. Một nhóm học sinh cá biệt ở Angel Grove tình cờ khám phá ra sức mạnh cổ đại giúp họ chống lại thế lực tà ác đang dần thức tỉnh. Năm nhân vật chính trong phim bao gồm: Jason Scott (Dacre Montgomery), ngôi sao một thời của đội bóng bầu dục thành phố, nay trở thành tội phạm vị thành niên bị quản chế; Billy Cranston (RJ Cyler), hình tượng điển hình của thiên tài nhút nhát, nạn nh...

Đánh giá Dạ Cổ Hoài Lang (2017) Vở Kịch Màn Ảnh Rộng

Không có gì để nói nhiều về các diễn viên trẻ, hầu hết chỉ xuất hiện lướt qua, ngoại trừ diễn xuất khá yếu của Tris Lê trong vai cô cháu gái. Đến mức ta không thấy cô là một nhân vật, mà chỉ là hình mẫu vô hồn trên giấy. Dạ Cổ Hoài Lang không phải là phim điện ảnh. Đây là một vở kịch chiếu trên màn ảnh rộng. Hay nói như một người bạn của tôi, “vở kịch có ngoại cảnh”, cũng không sai. Một tác phẩm chuyển thể từ vở kịch nổi tiếng, nhưng thất bại ngay từ khâu kịch bản chuyển thể, cùng với diễn xuất đậm chất kịch nói của các diễn viên sân khấu và khả năng chỉ đạo hạn chế của Nguyễn Quang Dũng, cuối cùng chỉ mang đến một phiên bản trong rất nhiều phiên bản vở kịch của nghệ sĩ Thanh Hoàng. Ra đời cách đây 22 năm, Dạ Cổ Hoài Lang là vở kịch được khán giả yêu mến rộng rãi, với hàng ngàn suất diễn qua nhiều đời diễn viên. Đây là vở đã làm nên tên tuổi nghệ sĩ Thành Lộc, ở thể loại bi kịch. Phim kể về hai ông già gặp lại nhau nơi đất khách quê người, cùng ôn lại chuyện cũ, trong khi vẫn phải đ...

Đánh giá Life (2017) Sự Sống Bắt Đầu Từ Đâu?

Nhìn nhận cuộc sống như thế nào, đó là quyền cá nhân của mỗi người. Nhưng bảo vệ hành tinh sống này, là trách nhiệm chung của tất cả chúng ta. Cuộc sống rất đẹp đẽ. Cuộc sống cũng rất thú vị. Được sống là một hạnh phúc, nhưng duy trì cuộc sống là một khó khăn. Cuộc sống cũng là những chuỗi ngày đấu tranh, chịu đựng và tin tưởng vào sự lựa chọn của mình. Bộ phim mới nhất của Daniel Espinosa, Life với chủ đề nói về sự nguy hiểm mầm sống trên sao Hỏa là một tác phẩm thú vị, là mệnh đề để tham chiếu về bản năng sinh tồn của một giống loài mới, để khắc họa sự tàn nhẫn và cao đẹp của sự sống. Life kể về nhóm phi hành gia gồm 6 thành viên đa quốc tịch của đội Challenger đang làm nhiệm vụ thám hiểm sao Hỏa trong một khoảng thời gian dường như không xa chúng ta. Đó là nhà vật lý học David Jordan (Jake Gyllenhaal),người ở trên con tàu lâu hơn tất cả vì muốn tránh xa loài người, nữ bác sĩ Miranda North (Rebecca Ferguson), một sứ giả được giao nghiệm vụ giữ gìn các thực thể ngoài trái đất để n...

Đánh giá Lô Tô (2017) Một Sự Đầu Tư Nghiêm Túc, Nhưng Chưa Xuất Sắc

Nhưng Lô Tô đã vô tình bị rơi vào sự lan man bởi sự thừa thãi của chi tiết, sự lặp lại của tai nạn, và quan trọng nhất, chính là phần thoại đã làm thay vai trò của diễn xuất nội tâm. Vào tháng 3/2017, nền điện ảnh Việt đã đón nhận hai tác phẩm thương mại thể loại tâm lý, khai thác những góc khuất của phận người được thực hiện chỉn chu, nhằm tiếp cận đến khán giả ở góc độ trải nghiệm cảm xúc và chiêm nghiệm về những phận đời riêng, đó là Dạ cổ Hoài Lang và Lô Tô. Lấy cảm hứng từ bộ phim tài liệu Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng (Nguyễn Thị Thắm), ngay từ ngày đầu khởi quay, Lô tô đã nhận được sự quan tâm đặc biệt của khán giả.Bộ phim mô tả một xã hội thu nhỏ của gánh lô tô với hơn ba mươi con người, đa phần là người đồng tính dưới sự dẫn dắt của Lệ Liễu, một người phụ nữ lớn tuổi vẫn mang cái xác đàn ông ở thời điểm mà người chuyển giới chưa có giải phẫu thẩm mỹ, thuốc teo cơ còn khung xương của đàn ông. Họ lang bạt qua những tỉnh nghèo của miền Trung trôi dạt về tận miền Tây. Họ đ...

Đánh giá A Monster Calls (2016) Cơn Ác Mộng Trưởng Thành

 Weaver phối hợp rất tốt với MacDougall, mang đến một cảnh phim giàu cảm xúc trong xe hơi, dưới cơn mưa nặng hạt. Trong đời, con sẽ trải qua rất nhiều ngày buồn thảm, nhưng ngày buồn thảm nhất là ngày con mất mẹ con.” Lời người bố nói với con trai trong quyển sách Những tấm lòng cao cả của nhà văn Ý Edmondo De Amicis, là câu văn tôi không bao giờ quên. Gần như mỗi người lớn lên đều cùng trải qua một cơn ác mộng: Thấy mẹ mình qua đời và thức giấc với gối đẫm nước mắt. Nhiều người trải qua không chỉ một lần. Khác với những giấc mơ đáng sợ khác, đây là cơn ác mộng sẽ trở thành sự thật, ngày nào đó. Mất đi người thân luôn là sự kiện đau buồn, nhưng mất đi mẹ hoặc bố, là những dấu mốc mang tính bước ngoặt. Ở tuổi trưởng thành, thường thì cùng với nỗi đau, người ta buộc phải nhìn nhận, phóng chiếu, và xác định lại toàn bộ cuộc đời mình. Giống như nhà văn Mĩ Paul Auster đã làm trong quyển Khởi sinh của cô độc. Nhưng nếu “ngày buồn thảm nhất” ấy xảy ra ở tuổi thiếu niên, khoảng thời ...

Đánh giá Get Out (2017) Lớp Áo Hợp Thời

Các nhân vật phụ cũng khá ấn tượng, như vai người mẹ do diễn viên kì cựu Katherine Keener thủ vai, hay người chủ phòng tranh của Richard Herd. Đen đang là mốt” là câu thoại thâu tóm toàn bộ tinh thần của Get Out, bộ phim kinh dị đầu tay của đạo diễn Jordan Peele​. Nó đúng, và hợp thời thế, không chỉ trong phim mà còn ngoài đời thật. Đây là tác phẩm khoác lên được lớp áo hiện thực xã hội, vào thể loại thường chỉ dùng để hù dọa. Nó tái hiện lại mối quan hệ “da đen – da trắng” được thể hiện trong suốt chiều dài lịch sử, đôi lúc khá sâu sắc, và thỏa mãn được các yếu tố giải trí hành động và hài hước cần thiết. Đó là lí do cho doanh thu 158 triệu đôla, chỉ với 4.5 triệu kinh phí, giúp Peele trở thành đạo diễn da màu đầu tiên có phim đầu tay đạt hơn 100 triệu đôla. Get Out có mở đầu như một phim tâm lí xã hội về nạn phân biệt chủng tộc. Một cặp đôi khác màu da quyết định về thăm gia đình cô gái vào dịp cuối tuần. Chàng trai da màu Chris (Daniel Kaluuya​) có vẻ không thoải mái lắm, nhưng ...

Đánh giá Logan (2017) Một đời lang bạt

Một lời tạm biệt không đến từ một Người Sói thô lỗ, lạnh lùng, ngạo mạn và tràn trề sức khỏe mà đó là lời tạm biệt từ một người đã đi qua nhiều những đau thương, mất mát nhưng chân thành và đầy xúc động. Hiếm có bộ phim về siêu anh hùng nào khiến tôi suy nghĩ nhiều như Logan (2017) của đạo diễn James Mangold. Bộ phim là hồi cuối của gã dị nhân Wolverine- một kẻ cục cằn, thô lỗ, một anti-hero có lối sống lang bạt, một cuộc đời đầy máu và nước mắt. Ngay từ khi trailer đầu tiên của bộ phim được ra mắt vào năm 2016, tôi đã không khỏi ngạc nhiên khi thấy một Wolverine, một người có khả năng Healing Factor (tự hồi phục các vết thương) mạnh nhất trong thế giới của các dị nhân, lại trở nên già nua, mệt mỏi, bị thương khắp cơ thể với những vết sẹo chằng chịt không thể hồi phục. Cùng bài nhạc nền “Hurt” của dưới giọng ca của nhạc sĩ Johnny Cast, bộ phim trở nên u ám lạ thường. Chỉ riêng nhạc nền này của trailer bộ phim đã khiến tôi không khỏi suy ngẫm về Logan (2017). Bởi đây là một trong nhữ...