Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đề Cử Oscar

Đánh giá The Martian (2015) Cuộc Giải Cứu Tàm Tạm Ở Sao Hỏa

Và sự cố duy nhất, được theo sau bởi cảnh phim dự đoán khá vụng về của giám đốc NASA, cũng chẳng phải lỗi của nó. Quả là một sự tình cờ lớn khi The Martian ra mắt chỉ vài ngày sau khi NASA công bố sự kiện chấn động về việc tìm thấy nước ở Sao Hỏa. Họ cũng đang xúc tiến việc đưa tàu thăm dò trở lại trong tương lai gần, và tất nhiên, kế hoạch đưa con người lên hành tinh đỏ nếu khả thi. Cũng chỉ mới vài tuần kể từ lúc tôi đọc lại quyển Vũ Trụ của Carl Sagan, đến chương miêu tả cấu tạo và bề mặt sao Hỏa, và câu kết khá giàu cảm xúc của ông về triển vọng sống ở nơi này: “Người sao Hỏa chính là chúng ta.” Tuy nhiên, cảm xúc chủ đạo của tôi trong khi theo dõi bộ phim, được chuyển thể từ tiểu thuyết của nhà văn nghiệp dư Andy Weir, mang tính thất vọng nhiều hơn. Gọi là “nghiệp dư” bởi Weir không sống bằng nghiệp viết lách, cũng không phải nhà khoa học. Các kiến thức trong sách hoàn toàn là tự tìm tòi trên Internet. Ban đầu anh có ý tưởng, và đơn giản gõ chúng lên blog cá nhân, cho đến khi...

Đánh giá Bridge Of Spies (2015) Một Tác Phẩm Nữa Của Steven Spielberg Về Chiến Tranh

Nó làm cho tôi ít nhiều nghĩ đến câu nói “Tự trọng, luôn luôn tự trọng” của Gene Kelly trong Singing in the rain, là phương châm sống của người nghệ sĩ chân chính. Bidge of Spies là một trong những tác phẩm chiến tranh tầm cỡ của đạo diễn Steven Spielberg, sau Schindler’s List (1993), Saving Private Ryan (1998), War Horse (2011), Lincoln (2012)…  Điều thú vị trong các tác phẩm của ông, đó không phải là mô tả cuộc chiến với những tham chiếu từ lịch sử hay các sự kiện có thật, mà chính là những câu chuyện giữa con người với con người, giữa những dằn xé, mâu thuẫn và bản sắc của mỗi con người, họ có thể là nạn nhân, là kẻ gây chiến, hay thậm chí là những người ngoài cuộc. Nhưng bất kể ai đúng ai sai, ai chánh ai tà, khi xuất hiện trong các bộ phim của Steven Spielberg, đặc biệt là trong bối cảnh chiến tranh, thì mỗi người đều mang trong mình sứ mệnh phải sống, phải khác biệt trên tổng thể hài hòa và cảm xúc mà bộ phim mang lại. Bridge Of Spies mở đầu với shot hình cận cảnh một ngư...

Đánh giá Mad Max (2015) Siêu Phẩm Của Rất Nhiều Mùa Hè

 Fury Road có những cách thức chiến đấu chưa từng có trước đây, và được thể hiện theo cách chưa từng có trước đây. Đã bao lâu? Đã bao lâu rồi trong kỷ nguyên siêu anh hùng này mới lại có một bộ phim hành động tươi mới, giàu năng lượng, giàu sức sáng tạo, có thể định nghĩa và nâng tầm thể loại này lên một mức độ mới như Mad Max: Fury Road? Không phải Fast 7, càng không phải Avengers 2, câu chuyện về “chiến binh cô độc” Max “điên” mới là siêu phẩm bom tấn hay nhất mùa hè 2015, tính đến thời điểm này, và trong nhiều mùa hè trở lại đây. 36 năm trước, một đạo diễn mới vào nghề tên George Miller đã khiến cả thế giới ngạc nhiên với thành công của Mad Max, bộ phim đua xe lấy bối cảnh hậu tận thế điêu tàn, nơi cuộc khủng hoảng năng lượng đã biến những con đường thành chiến trường giữa các băng đảng. Phim thu về đến 100 triệu đôla chỉ với chừng nửa triệu kinh phí, và 20 năm sau đó giữ kỷ lục Guiness phim thu lời nhất lịch sử. Mad Max đã khởi động cho 2 phần phim tiếp theo, mà phần sau lạ...

Đánh giá The Danish Girl (2015) Cái Giá Của Sự Hoàn Hảo

 Rất nhiều cảnh tĩnh rất đẹp mắt, nhất là ở trong các khu vực kiến trúc như thư viện, nhà triển lãm, nhà thờ. Cả những cảnh thông thường cũng đầy sự kỳ công, như khi Gerda ngồi ở hàng ghế trong cơn mưa đêm. The Danish Girl hội đủ gần như mọi yếu tố để là một phim hay, hoặc thậm chí xuất sắc. Tom Hooper là một đạo diễn giỏi và chỉnh chu, người đạt đến mức chuẩn mực năm 2010 với giải Oscar cho The King Speech, và vẫn làm tốt ngay cả thể loại nhạc kịch lạ lẫm trong Les Miserable năm 2012. Eddie Redmayne là diễn viên có thực lực hàng đầu hiện nay, dù có tính giải Oscar nam chính năm ngoái hay không. Đóng cặp với anh là nữ diễn viên trẻ Alicia Vikander gây ấn tượng trong năm 2015 với Ex-Machina và The Man From U.N.C.L.E. Và cuộc đời của Lili Elbe, một trong những người chuyển giới đầu tiên trên thế giới, là một đề tài hay, hợp thời điểm, và dễ được lòng cả khán giả đại chúng lẫn giới phê bình. Nhưng đôi khi, tổng hòa của những yếu tố riêng biệt xuất sắc, lại không mang đến giá trị t...

Đánh giá The Hateful Eight (2015) Bữa Tiệc Máu Nhạt Nhẽo

Những người đã quen với Quentin sẽ biết điều đang chờ đợi họ, là lối phân chia chương hồi đặc trưng, những đoạn đối thoại dài hơi, và các màn bạo lực máu me thịt thà “giải trí”. Khi bức tượng Chúa Jesus bị phủ lấp bởi tuyết trắng xuất hiện ở cảnh đầu tiên của The Hateful Eight, nhiều người sẽ nhớ đến không gian vô định của Fargo, bộ phim “đen” kinh điển tạo tác bởi bàn tay anh em nhà Coens năm 1996. Có nhiều lý do hơn để chúng ta tin rằng, bộ phim thứ 8 này của Quentin – được giới thiệu rất rõ ngay dòng đầu tiên – sẽ rất tương đồng với Fargo. Không phải ở cốt truyện, mà là ở tinh thần: về sự dị thường của số mệnh khi đặt ra ngoài vòng kiểm tỏa của pháp luật, và cả Chúa trời. Ít nhất đó là điều tôi nghĩ đến khi xem đoạn trailer khá hấp dẫn, cũng như những phút đầu gợi mở của Hateful Eight. Vì mọi thứ đều bắt đầu từ sự tình cờ. Một gã săn tiền thưởng da đen được gọi là Đại tá Warren (Samuel L. Jackson) xin đi nhờ xe của “kẻ treo cổ” John Ruth (Kurt Russell), một tay săn tiền thưởng k...

Đánh giá When Marnie Was There (2015) Sẽ Không Cô Đơn, Vì Marnie Ở Đó

Marnie mang đến cho Anna niềm vui và nụ cười. Anna mang đến cho Marnie sự chở che. Những đứa trẻ cùng nâng đỡ nhau vượt qua và sống tiếp trong một thế giới xa lạ và u buồn. Như nhiều khán giả khác ở Châu Á và thế giới, tôi yêu gần như tất cả mọi bộ phim từ Studio Ghibli. Nhưng khác với phần lớn người xem đã gắn bó với hãng hoạt hình Nhật Bản từ tấm bé, để có thể nói rằng Ghibli là tuổi thơ họ, tôi không có may mắn ấy. Tôi chỉ bắt đầu thưởng thức các phim của hãng từ năm 2012 với Spirited Away, trước khi tìm kiếm các phim còn lại. Nhưng luôn là cảm giác quen thuộc kỳ lạ này mỗi khi những khung hình vẽ tay mộc mạc ấy hiện lên, rằng tôi đang bắt gặp lại phần tuổi thơ nào đó đã mất của chính mình. When Marnie Was There, bộ phim cuối cùng của Studio Ghibli trước khi tạm đóng cửa, chạm vào tôi theo cách một kỷ niệm dấu yêu thơ ấu chạm vào tôi. Không chủ đích và có lẽ không ai mong muốn, nhưng bộ phim lại giống như một lời chia tay tuyệt đẹp Ghibli gửi đến các khán giả trung thành. Nó ch...

Đánh giá The Revenant (2015) Tối Giản Về Nội Dung, Tối Thượng Về Kỹ Thuật

Nó không bắt lấy khung cảnh, nó bắt lấy không khí. Kết hợp với tư duy hình ảnh bậc thầy của Inarritu, đã tạo nên kỳ quan về không gian trong Revenant, mà chúng ta sẽ còn phải nhắc lại mãi trước và sau lễ trao giải Ocar năm nay. Năm ngoái, trong bài bình luận về bộ phim đạt giải Oscar Birdman (2014) của Alejandro Inarritu, tôi có viết rằng: “Birdman là một trải nghiệm điện ảnh tinh khiết, chỉ có được ở một cấp độ làm phim đặc biệt chỉ xuất hiện một lần trong sự nghiệp của những đạo diễn hàng đầu.” Tôi đã nhầm. Vì Inarritu đã chứng minh rằng ông vẫn có thể chạm đến và thậm chí vượt qua những đỉnh cao trong sự nghiệp. Năm 2015 với The Revenant, nếu may mắn, ông sẽ là người đầu tiên trong lịch sử Oscar chiến thắng Đạo diễn xuất sắc nhất và Phim hay nhất trong 2 năm liên tiếp. Và khả năng đó cao ngang với khả năng Leonardo DiCaprio, nam diễn viên chính, lần đầu chiến thắng hạng mục diễn xuất ở lần thứ 5 đề cử. Revenant là một công trình nghệ thuật xuất sắc, không nghi ngờ gì. Một công...

Đánh giá Spotlight (2015) Những Người Hùng Thầm Lặng

Nhiệm vụ của nhóm Spotlight, không phải chỉ là lật tẩy một vụ án, như lời Marty: “Đối tượng là cả một hệ thống.” Phil Saviano, một nạn nhân bị linh mục John Geoghan lạm dụng tình dục khi là một bé trai, kể lại sự việc cho các thành viên Spotlight một cách căm phẫn. Geoghan đã dẫn anh về nhà, từng bước một, cho xem sách báo khiêu dâm, sau đó là thủ dâm và quan hệ. “Được linh mục để mắt đến là vinh dự rất lớn… Và khi các vị bị sập bẫy, không có cách nào thoát được,” Saviano nói. “Làm sao các vị nói không với Chúa?” Vụ án về John Geoghan, với các hành vi lạm dụng trẻ em hàng loạt vào những năm 60, 70 và bị khui ra vào năm 2002, chỉ là bề nổi của tảng băng. Ông ta bị cáo buộc và phải chịu tội, nhưng một tình tiết nhỏ lộ ra rằng có thể Giáo hội đã biết sự vụ từ sớm và đã bao che. Không ai để ý tình tiết ấy, kể cả các thành viên dày dặn kinh nghiệm của Spotlight, nhóm phóng sự điều tra đặc biệt của tờ Boston Globe. Các thành viên bao gồm trưởng nhóm kiêm biên tập Walter “Robby” Robinson...

Đánh giá Room (2015) “Căn Phòng” Còn Khá Nhiều Khoảng Trống

Tôi biết rằng bàn cãi về tính “thực tế” trong phim ảnh là điều ngớ ngẩn, và điểm chính yếu không phải họ trốn thoát như thế nào, nhưng quá dễ dãi về chi tiết có thể ảnh hưởng đến cảm xúc phim. Với tôi, Room thuộc trường hợp đó. Khá trùng hợp là năm 2015 có đến 3 người phụ nữ tên Joy trên màn ảnh. Trừ nhân vật cảm xúc trong bộ phim hoạt hình Inside Out của Pixar, hai người còn lại khó có thể gọi cảm thấy nhiều “niềm vui” trong cuộc đời. Nhất là Joy (Brie Larson), người phụ nữ bị nhốt trong một căn phòng suốt 7 năm trời của Room, bộ phim bất ngờ lọt vào danh sách Phim hay nhất Oscar 2016. Cô không ở một mình, mà với cậu con trai Jack (Jacob Tremblay) có mái tóc dài như con gái. Có lẽ nhiều người sẽ nhầm cậu với một bé gái, bởi gương mặt xinh xắn với nước da trắng mịn và đôi môi đỏ chót. Mở đầu phim, dường như là một ngày bình thường với hai mẹ con. Chỉ là một căn phòng bình thường với các đồ đạc quen thuộc, giường ngủ, tivi, bồn rửa mặt… Họ thức giấc, tập thể dục, ăn sáng, Joy chỉ c...